Bố mẹ chồng đối xử tốt với mình chỉ vì tiền

Chuyện con dâu với bố mẹ chồng là chủ đề bao đời nay, không phải vì mình khó hay có ý muốn nói xấu bố mẹ chồng. Nhưng đọc những bài tâm sự của anh chị mình cũng muốn góp đôi dòng tâm sự về chuyện bố mẹ chồng mình. Cuộc sống của mình giờ mới khá lên thì cũng mới kể chuyện này ra cho mọi người cũng tham khảo.

Bố mẹ chồng đối xử tốt với mình chỉ vì tiền


Ngày mới cưới, vợ chồng mình không có tiền sống một cuộc sống nghèo nàn, cuộc sống chỉ dựa vào đồng lương ít ỏi của ,mình và chồng. Biết thế bố mẹ chồng không thương thì thôi mà lại suốt ngày chửi vợ chồng mình là cái đồ vô dụng. Mình cảm thấy chán nản vô cùng, từ ngày vợ chồng mình ăn nên làm ra thái độ của bố mẹ chồng cũng khác hẳn.

Lại nói về chữ hiếu với bố mẹ chồng, mình tin rằng cuộc đời này có vay ắt có trả. Mẹ ruột mình còn dạy thêm câu “Của phù vân xoay vần mỗi người nhận một ít”. Câu đó có nghĩa là không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời và sông có khúc, người có lúc. Đi làm dâu trên dưới 13 năm, mình đã nếm kha khá đòn đau và thấm thía được quy luật nhân quả.

Ngày trước, mình và chồng rất nghèo. Mình ăn lương công cán quèn, còn việc kinh doanh của chồng đụng đâu đổ đó. Anh tiêu tán một số của cải của bố mẹ nhưng vợ chồng con cái mình vẫn phải ăn bám họ. Vợ chồng anh chồng thì ngược lại, làm ăn rất khá. Hồi ấy mà đã đưa vợ con đi Mỹ du lịch thì biết giàu thế nào.

Tình hình khập khiễng như thế nên tất nhiên là mình và chồng bị hắt hủi ra mặt, nhất là mình. Mẹ chồng bảo vì lấy mình nên sự nghiệp chồng mới lao dốc thảm bại.

Sau đó mình bị mất việc định mở quán tạp hóa tại nhà để có thêm thu nhập. Bố mẹ chồng không cho vì sợ mất mặt. Cuối cùng mình phải dọn quán tạm bợ ngoài vỉa hè cách nhà một quãng.

Có lần trưa nắng mà khách gọi két bia đem đến nhà. Mình chiều khách nên lấy xe đạp đèo đi. Được một đoạn thì rơi và đổ ra đường. Giữa trưa nắng mình ngồi giữa đường nhặt từng mảnh vỡ mà tủi thân và xót tiền. Bán một két bia lời chưa đầy chục nghìn mà thế này thì thâm vốn còn đâu.

Ngay lúc ấy thì bố mẹ chồng chở nhau đi đâu đấy chạy từ nhà ra. Có vẻ bố chồng định dừng lại nhưng mình thấy mẹ chồng bấm bấm vào lưng ông nên ông hơi quặt vào rồi rồ ga đi mất. Tối về nhà, họ tỉnh bơ như không biết chuyện gì.

Ông bà sợ xấu mặt với họ hàng làng xóm, lúc nào cũng ảo tưởng mình giàu có hơn người. Chỉ cần nhắc đến chữ “nghèo” là họ đã thấy bị xúc phạm. Ông anh chồng mình tuy giàu nhưng ki bo có tiếng, không bao giờ giúp đỡ em. Chồng mình bức xúc nhiều lần nhưng anh em không hòa hợp nên ngày càng xa cách.

Lâu lâu mình mua được cho con cái đùi gà. Nó đứng ăn trước sân còn bà nội thì ở gần đấy nói chuyện với hàng xóm. Nói một lúc thì hai bà cãi nhau, mình đứng bên kia đường chỉ nghe thấy đúng một câu “Chỉ có thứ mày mới nghèo kiết xác, nhà tao còn mua đùi gà cho chó ăn”. Nói rồi bà giật luôn cái đùi gà của con mình cho con chó đang đứng đấy.

Con mình khóc ầm lên. Mình chạy sang dỗ con chứ không dám trách bà một tiếng. Tối về bà còn đấm mình vì tự dưng đi bán buôn trước nhà làm ai cũng nghĩ nhà mình đang khánh kiệt. Bà có thương cháu thương con đến mấy cũng không bằng một gam sĩ diện.

Bố mẹ chồng đối xử tốt với mình chỉ vì tiền


Mỗi lần anh chị chồng mang con về chơi là thương con mình đứt ruột. Cháu chồng mang theo hộp sữa bột ngoại đắt tiền, ngủ dậy mẹ chồng pha cho nó uống. Con mình toàn uống sữa nội nên thấy thế thì thèm lân la lại gần. Bà nội liền trợn mắt “đi chỗ khác”.

Con mình rưng rưng nước mắt. Đợi thằng cháu đầu uống xong, bà pha thêm chút nước lọc vào phần sữa thừa rồi đưa con mình uống. Mình thấy nhưng không dám can thiệp. Chẳng lẽ lại đánh con để dằn mặt bà? Là bà nội mà cư xử phân biệt như thế có được hay không? Bà bớt một muỗng sữa cho con mình uống thì chết ai?

Nếu anh chị có mua đồ ăn gì ngon ngon cho con mình là bà cũng bảo “nó ăn khổ quen rồi, bây giờ ăn sướng là nó đau bụng đấy”. Bác chồng mời cả nhà đi ăn, thức ăn còn thừa rất nhiều nên mình xin gói về. Vậy thôi mà bà cũng xấu hổ, nói với mọi người là nó xin về cho chó đấy. Rồi sợ họ không tin, bà trút luôn cả xương xẩu vào. Lúc về thấy mình ngồi nhặt từng cái xương ra khỏi phần thức ăn thừa, bà khinh khỉnh chửi “Không biết nhục à? Mày còn không bằng con chó”.

Sau này nhờ chăm chỉ làm ăn, gặp may mắn và được bạn bè giúp đỡ, hiện tại vợ chồng mình rất khá. Bây giờ mình cũng buôn bán nhưng do có nhân viên quản lý nên phần lớn là ở nhà chăm con. Ngày xưa khổ quá không dám sinh đứa thứ hai nhưng giờ có điều kiện nên mới làm đứa nữa cho yên tâm.

Chồng mình từ chỗ đi buôn hàng Thái bây giờ có cả công ty riêng hẳn hoi. Quả là trời không phụ lòng người. Trong khi đó anh chị chồng thì bớt giàu hơn ngày xưa. Họ còn lừa bố mẹ cầm sổ đỏ đi thế chấp suýt bị ngân hàng về xiết nợ. May mà có chồng mình đưa tiền ra. Từ đó họ xấu hổ nên ít về thăm nhà.

Bố mẹ chồng mình thì khỏi nói, tiền bên nào thì ngả bên đó. Ngày xưa bà mắng chửi vợ chồng mình vô dụng bao nhiêu thì bây giờ săn đón bấy nhiêu. Mẹ chồng cũng sợ mình trả thù những chuyện ngày trước nên lúc nào cũng nơm nớp thập thò. Mình thì không tiểu nhân đến thế, dù sao cũng là bậc bố mẹ, mình không muốn “dao đi kiếm lại” làm gì. Mình còn chăm sóc họ hơn cả ngày trước vì có điều kiện hơn mà. Vị thế con dâu trong nhà nhờ vậy mà thay đổi hắn.

Mình biết cuộc sống này còn rất nhiều người chưa được bố mẹ chồng đối xử tốt, nhưng mình tin sẽ có ngày họ hiểu được tấm lòng của bạn. Chuyện gì đã qua thì cho qua và hãy sống với thực tại và tương lai. Ở đời mình cứ sống sao cho không hổ thẹn với lương tâm của mình, không trái với đạo lý làm người thì ắt có ngày ta sẽ hái được quả ngọt.

No comments:

Copyright © 2014 Cafe50 - Cafe thông tin cuộc sống - Supported by: IT Việt